"Nói như vậy, vị Dạ Lang tướng quân này cũng có thể coi là công thành danh toại rồi."
Trang Bất Chu thản nhiên cười nhạt, nói.
Xưa nay, những vị tướng quân công cao chấn chủ thường chẳng có kết cục tốt đẹp. Tiền lệ trong sử sách nhiều không đếm xuể, hoàn toàn có thể đoán trước được viễn cảnh ấy. Phàm là công thần, mấy ai có được kết quả viên mãn, người có thể sống trọn đời đến khi nhắm mắt xuôi tay lại càng hiếm hoi vô cùng. Anh hùng, chỉ khi chết đi mới lưu danh thiên cổ. Nếu không, ai có thể thực sự thấu hiểu công lao, cảm kích sự vĩ đại của họ chứ?
"Không sai. Dạ Lang tướng quân một trận thành danh, chư quốc lân bang nghe uy danh của ông mà không dám xâm phạm. Chiến sự được bình định, bách tính bắt đầu nghỉ ngơi lấy lại sức, an cư lạc nghiệp, hưởng thụ cuộc sống thái bình thực sự. Cùng lúc đó, Dạ Lang tướng quân được triệu hồi về vương đô. Quốc chủ thiết yến khoản đãi, một bữa tiệc thịnh soạn có ảnh hưởng cực lớn, mời những đầu bếp giỏi nhất, dùng những nguyên liệu thượng hạng nhất. Trong tiệc còn có nhạc sư, vũ nữ hàng đầu. Quy mô bữa tiệc có thể nói là độc nhất vô nhị thời bấy giờ."




